释
风恬月朗
fēng tián yuè lǎng · ㄈㄥ ㄊㄧㄢˊ ㄩㄝˋ ㄌㄤˇ
修撰于 2026-07-01 05:06:06
音义
| 拼音 | fēng tián yuè lǎng |
|---|---|
| 字母 | feng tian yue lang |
| 首字母 | ftyl |
| 注音 | ㄈㄥ ㄊㄧㄢˊ ㄩㄝˋ ㄌㄤˇ |
| 注音符号 | ㄈㄥ ㄊㄧㄢ ㄩㄝ ㄌㄤ |
本义
恬:平静,安适;朗:明亮。风静月明。形容夜色宁静幽美。比喻清白高洁。
出处
南朝·宋·刘义庆《世说新语·赏誉》:“尔夜风恬月朗。”
fēng tián yuè lǎng · ㄈㄥ ㄊㄧㄢˊ ㄩㄝˋ ㄌㄤˇ
修撰于 2026-07-01 05:06:06
| 拼音 | fēng tián yuè lǎng |
|---|---|
| 字母 | feng tian yue lang |
| 首字母 | ftyl |
| 注音 | ㄈㄥ ㄊㄧㄢˊ ㄩㄝˋ ㄌㄤˇ |
| 注音符号 | ㄈㄥ ㄊㄧㄢ ㄩㄝ ㄌㄤ |
恬:平静,安适;朗:明亮。风静月明。形容夜色宁静幽美。比喻清白高洁。
南朝·宋·刘义庆《世说新语·赏誉》:“尔夜风恬月朗。”