释
耳不旁听
ěr bù páng tīng · ㄦˇ ㄅㄨˋ ㄆㄤˊ ㄊㄧㄥ
修撰于 2026-06-30 13:09:12
音义
| 拼音 | ěr bù páng tīng |
|---|---|
| 字母 | er bu pang ting |
| 首字母 | ebpt |
| 注音 | ㄦˇ ㄅㄨˋ ㄆㄤˊ ㄊㄧㄥ |
| 注音符号 | ㄦ ㄅㄨ ㄆㄤ ㄊㄧㄥ |
本义
两耳不往旁边听。形容神情十分专注的样子。
广训
耳不旁听是汉语词汇,拼音ěr bù páng tīng,出自清·曹雪芹《红楼梦》第四十八回。
出处
清·曹雪芹《红楼梦》第48回:“因见他姐妹们说笑,便自己走到阶下竹前,挖心搜胆的耳不旁听,目不斜视。”
近义
目不斜视